Dũng Hay Mạnh, Ai Sẽ Bị Loại?

TỪ KỶ SỬU: TA VÀ TÀU SẼ BIẾN ĐẾN L̉ LỬA

GAZA – DO THÁI

Hà Nhân Văn

 

ChuyỆn ĐẦu Năm SỬu: Hoa NgưỜi Và CỘng SẢn

Tân niên Kỷ Sửu, quí chúc quí độc giả đồng hương một năm hanh thông, may mắn, dồi dào sức khỏe, không sự ǵ quan trọng bằng sức khỏe và thân mệnh con người. Tổ tiên ta đă dạy: “C̣n người c̣n của” và rằng, “Người làm ra của chứ không phải của làm ra người”. Lăn Ông Y tổ ca tụng HOA NGƯỜI, ngài nói: trong muôn hoa không có thứ hoa nào đẹp bằng hoa người, một loài hoa quí nhất nhưng cũng mong manh nên sáng chiều phải lo tưới bón th́ MỆNH dài trăm năm.

Nam Y của ta, ngoài khoa dưỡng sinh c̣n khoa NHIẾP SINH. Nhiếp như nhiếp chính, quyền nhiếp, nghĩa là giữ, nắm, trách nhiệm. Nhiếp sinh là giữ sự sống. Mà giữ sự sống do chính ta. Lẽ tự nhiên MỆNH là do trời. Nhưng “có trời mà cũng có ta”. Về phần ta, phải do chính ta nhiếp sinh, giữ ǵn sự sống. Mỗi người dù sang, hèn, dù giàu, dù nghèo chỉ có 24 giờ một ngày, không ai hơn ai một phút. Lang y dù tài ba đến đâu cũng chỉ chữa được bệnh mà không giữ được mệnh. Mệnh ở tay trời, Nguyễn Du có câu: “Trăm năm trong cơi người ta, chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau”.

Giữa hai trái thận của phụ nữ, có một ĐIỂM như thể hư vô, có mà không có, nơi ấy trong cơn cực kỳ yêu dấu, toàn thân thể nam nữ nóng rực, rung động như vũ băo là lúc một con tinh trùng trong số 300 triệu con sống sót, giao ngộ với trứng ở điểm ly ty ấy, nhanh như một sát na, tạo thành “mầm” đầu tiên của kiếp người nên gọi là MỆNH MÔN: cửa vào đời. Y tổ Hải Thượng Lăn Ông phát kiến như thế. Kiếp người đă được thụ tạo ở mệnh môn từ giây phút cực kỳ yêu dấu kích ngất, âm dương giao hợp, giao ḥa. Do vậy, tuổi một đời người tính từ đấy, người sinh năm Kỷ Dậu 1969, năm nay 2009 tuổi ta là 41 tuổi, tuổi tây là 40, do ta tính đời người từ trong bụng mẹ được thụ tạo ở mệnh môn. Nguyên đạo Việt là đạo THỜ NGƯỜI, thờ thánh thần, tổ tiên, ông bà cha mẹ, anh hùng liệt nữ và người đă khuất. Đó là NHÂN CHỦ CHI ĐẠO –dịch ra Anh ngữ là ANTHROPOCRACY, từ đạo thờ người mà lập ra thành đạo LÀM NGƯỜI.

Tổ tiên ta có câu: “không theo được đạo làm người th́ không thể theo bất cứ đạo nào khác”. Dưới chế độ VNCS và Trung Cộng, Ta và Tàu (Hoa Lục) đă mất đạo thờ người, mất cả đạo làm người. Việt Nam mất đạo làm người từ khi Linov Lư Thụy Cheng Vang cướp ngôi ‘bác” từ năm 1945, áp đặt cả nước gọi Linov Cheng Vang là bác Hồ tức Hồ Chí Minh, dù lúc ấy ông mới 57 tuổi. Bác trên cha, trên chú, trên cậu. Chỉ có duy nhất một lần vào năm 1946, HCM nhường vai Bác cho Đức Thánh Trần, Hưng Đạo Đại Vương khi HCM ghé thăm đền Kiếp Bạc, không niệm hương v́ ông vô thần, ông làm thơ tặng Đức Thánh Trần, đại anh hùng dân tộc, ông rất xấc xược hỗn hào ở tuổi 57, thơ rằng: “Bác diệt quân Nguyên thanh kiếm bạc – Tôi trừ giặc Pháp ngọn cờ hồng”! Chưa dừng ở đây, sau năm 1954 ở miền Bắc, văn công và báo chí gọi “thằng trời con mẹ đất”, lại theo gương bác, có thơ rằng “vắt đất ra nước thay trời làm mưa”. Từ dạo đổi đời đó, nam nữ làm t́nh tự do, tự do phá trinh và mua trinh (để lấy hên) và tự do phá thai.

Năm 2008, theo tin từ Liên Hiệp Quốc và từ chính quyền CSVN, Việt Nam phá kỷ lục về phá thai, khoảng 1,5 triệu “ca” phá thai, trong đó gái vị thành niên từ 15 đến 17 tuổi chiếm tỷ lệ khoảng 40 – 45%, các em từ 12 đến 14 chiếm 15 đến 20%. Thực tế số “ca” phá thai năm 2008 đă lên đến 2,5 triệu “ca”. Có chửa đă 4, 5 tháng  vẫn “cho ra”. Trung Cộng tệ hơn nhiều, nếu phát hiện thiếu nữ độc thân mang thai hay đă có chồng mang thai đứa con thứ 3 dù đă 6, 7 tháng vẫn buộc phải phá thai.

Đành rằng Việt Nam và Trung Cộng đă và đang dưới áp lực rất nặng nề về gia tăng dân số và nhân măn. Do vậy, kế hoạch hóa gia đ́nh “ngừa thai cai đẻ” là cần thiết và bức bách nhưng phải có cách khác, dùng thuốc ngừa, đặt ṿng xoắn, bao cao su v.v...

Đă đến lúc, đến thời chế độ CS ở VN và Tàu phải trả cái nghiệp báo oán, mỗi năm hàng triệu, triệu sinh linh bị hóa kiếp! Bầu trời VN ngặng chĩu tử khí, “oan hồn uổng tử”. Một tháng đă là người.

Năm Sửu 2009 này sẽ nhiều BIẾN và ĐẠI BIẾN ở Việt Nam và Trung quốc. Để sinh tồn, Đảng Cộng Sản Trung Quốc đă và đang chuẩn bị thay đổi để hoá giải đại biến xă hội, điều mà Bắc Kinh sợ nhất. Cuộc khủng hoảng kinh tế hiện nay Trung Quốc gặp nhiều khó khăn nhất (xem: The Financial Tomes, Jan. 14 –2009 “Downturn puts damper on Asia merger activity – The economic slowdoan in the region is beginning to bite (Kinh tế xuống đang bắt đầu ăn ṃn).

 

KỶ SỬu Cùng TẮc BiẾn

Bắc Kinh c̣n dè dặt chưa dám mạnh tay đối với phong trào “Linh bát Hiến chương” – HC08, số trí thức văn nhân càng ngày càng gia tăng, từ 400 chữ kư đến 6.500, lên đến 8.000 và có thể thành một cao trào. Nhật báo The Financial Times (đă dẫn) đưa tin mới nhất, Trung Cộng đang nỗ lực làm mới bộ mặt của ḿnh ở các nước Tây phương và thế giới, sau một năm (2008) bị báo chí và truyền thông phanh phui và tố cáo các vụ đàn áp tự do và nhân quyền, từ Tây Tạng đến Thiên Chúa giáo và Pháp Luân công.

Bắc Kinh bỏ ra 3 tỷ đôla để cải tiến Tivi và mở rộng nhật báo Anh ngữ The Global Times, đưa báo này lên vị trí cao hơn Nhân Dân Nhật báo của Đảng CSTQ (xem báo đă dẫn “China pushes to improve its image in the West by Kathrin Hille in Beijing). Theo truyền thống, “theo voi hít bă mía”, TC thay đổi th́ VNCS phải thay đổi. Một nhà quan sát quốc tế ở Hà Nội, John Mahoney nói rằng: năm 2008, chưa bao giờ Đảng và nhà nước CSVN gặp nhiều khó khăn và vấp váp những sai lầm nghiêm trọng như vậy, ông nêu lên 2 trong nhiều vụ: Vụ ṭa Khâm Sứ cũ và Nhà thờ Thái Hà của CSVN ở Hà Nội: Hậu quả quốc tế không nhỏ. Tiến xa hơn, 3 nữ giáo dân Thái Hà nộp đơn kiện báo Hà Nội Mới và Tivi của đảng về tội bịa đặt, phỉ báng và đ̣i bồi thường.

Vụ CPI và Nhật Bản cúp ngân khoản ODA: năm 2009, hậu quả rất nghiêm trọng về mặt quốc tế. Theo John Mahoney, chưa bao giờ bộ mặt VN trở nên xấu xa như thế kể từ năm đổi mới 1986. Nói chung, từ tiên liệu của IMF và World Bank đến các nhà quan sát như Mahoney, VN năm 2009 c̣n gặp rất nhiều khó khăn hơn năm 2008, sẽ biến và đại biến ngay trong hàng ngũ lănh đạo Đảng. Năm 2009, đảng CSVN phải đối đầu với 2 lựa chọn trong Trung ương Đảng: Một là Nông Đức Mạnh, Tổng bí thư Đảng phải ra đi hay là Nguyễn Tấn Dũng mất chức Thủ tướng. Bắc Kinh vẫn lấn lướt và ḱm chặt đảng CSVN trong khi phong trào chống Trung Cộng đang lan rộng, tuy âm thầm nhưng rất mạnh, nhất là trong giới sinh viên và tướng tá, theo Mahoney. Con trai Nông Đức Mạnh dính vào vụ tham nhũng PMU vẫn phây phây, cháu nội bác Hồ đó. Mạnh vẫn là ông “Đần”, kém hiểu biết, ngu ngơ ngù ngờ. Người Nà Rí Bắc Kạn nói rằng: thân mẫu Mạnh mang thai Mạnh với bác Hồ mà chồng th́ đang nằm tù ở Sơn La, nàng sợ tai tiếng nên lấy dây lưng thắt chặt bụng cho đến tháng thứ 6 thứ 7 không c̣n chịu nổi, bụng cứ ph́ lên, bác và Đảng phải cho nàng về quê. Do bị ép bụng như thế nên bào thai bị ảnh hưởng, từ hồi nhỏ Mạnh đă kém trí nhớ, học đâu quên đó. Dù là con hoang, lại là cái thế lớn....bác. Bác hoạn Đỗ Mười đẩy Mạnh lên. Hồi kư của má Mạnh, bà Nông Thị Ngát, bác Hồ đổi là Nông Thị Trưng (ví bà với Hai Bà Trưng). Qua hồi kư bà Ngát công khai hóa những ngày tháng sống với bác Hồ: “Hồi ấy tôi được “Già Thu” dạy bảo chu đáo. Ở gần người có bảy tháng, nhưng sự hiểu biết được nâng cao lên 20 năm ở nhà với mẹ” (Xem: Nông Thị Trưng, “Một lần theo bác”. Nxb Văn học, HN 1993 trang 70) Chắc là Mạnh vẫn giữ ghế Tổng Bí thư. Mẹ Mạnh chỉ biết đọc biết viết do bác Hồ dạy thế mà làm tới Chánh án toà án Nhân dân Cao Bằng huống chi Mạnh. Có thể Dũng phải ra đi. Lạm phát vẫn ở mức 23-25%. Kinh tế tụt hậu, mức phát triển năm 2007 là 8%, năm 2008 tụt xuống 6%, năm 2009 sẽ chỉ c̣n 5%, Năm 2008 xảy ra cuộc đ́nh công Hăng Canon giảm 2000 công việc, Hăng Nissei sa thải 300 thợ.

 

ThẢm KỊch Do Thái – Palestine

Bao giờ th́ có ḥa b́nh Trung Đông, Do Thái và Hồi giáo Palestine? Câu hỏi ấy nêu lên từ 60 năm qua, như một điệp khúc bất tận. Chiến tranh đă là bản chất của một Hồi giáo quá khích, kể cả giữa hai phía Hamas và Fatah Palestine, giữa Hồi giáo Shia hay Shiites và Sunni. Từ năm 1947 đến nay, các nước Hồi giáo Á Rập Trung Đông chưa bao giờ đánh Do Thái mà thắng. Cứ đánh là thua nhưng lại cứ ham đánh. Hamas và Fatah, hai phe tử thù nhau cũng đều xuất thân từ khủng bố Arafat, trùm khủng bố lừng danh thế giới. Arafat chết, cái chết c̣n nhiều nghi vấn, Abbas lên thay trở thành Tổng thống thứ 2 của chính quyền tự trị Palestine (the Authority) chưa được gọi là nhà nước (the State). Abbas và phe Fatah của ông được Hoa Kỳ, Anh, Pháp và LHQ công nhận và viện trợ tài chánh. Bây giờ chính quyền Abbas thu hẹp ở Tây ngạn. Hamas ở Gaza th́ đă tan tành. Cuộc chiến Hamas - Do Thái bùng nổ ngày 27-12-2008, tính đến nay, Do Thái không kích Gaza 2300 đợt, mỗi đợt như vũ băo với từng phi đội phản lực như đánh vào chỗ không người, hơn 80% đánh vào mục tiêu Hamas một cách chính xác.

Số tử vong đă lên đến hơn 1000 người (1-15-2008). Hamas gây hấn trước, đánh Do Thái trước. Đầu tháng 12-2008, Hamas đơn phương băi bỏ thỏa hiệp đ́nh chiến đă kư với Do Thái qua trung gian Ai Cập. Trung tuần tháng 12, trung b́nh một ngày Hamas bắn vào các khu định cư ở nam Do Thái khoảng 40 trái hỏa tiễn. Hamas tấn công Do Thái vào lúc Do Thái đang lộn xộn nội bộ, Thủ tướng Olmert đang gặp khó khăn chính trị lại bị đối lập tố tham nhũng. Đồng thời lại trùng vào vào mùa tổng tuyển cử, Hamas tưởng rằng Do Thái sẽ không phản ứng mạnh. Bất ngờ Do Thái giáng trả cho những trận mưa bom và hỏa tiễn, san bằng hơn 40 mục tiêu rồi đem quân bộ chiến ào ạt tiến vào Gaza. Ngày đầu không tập Gaza (27-12), khoảng 280 người Palestine bao gồm Hamas bị giết. Do Thái mới có 9 quân lính bị giết trong đó 4 người bị quân bạn Do Thái bắn lầm.

Tại sao Ai Cập, Ả Rập Sê Út, Jordan, Lebanon và nhiều nước Hồi giáo phản ứng tiêu cực? Lư do dễ hiểu tổ chức Hamas do Iran đỡ đầu quân kinh viện mà Iran là Hồi giáo Shia. Hamas đối đầu một mất một c̣n với Fatah, chính anh em Palestine của ḿnh v́ Fatah là Hồi giáo Sunni, tông phái chủ thể ở Ai Cập vả Ả Rập Sê Út. Từ bao thế kỷ nay, Sunni không cho Shia lănh đạo Hồi giáo, nhất định cho rằng, Shia không phải chính thống. Iraq tương đối đă ổn định. Quân đội Mỹ đă và đang trên đà thắng lợi, chỉ c̣n lại cuộc chiến đánh bom tự tử của giáo phái Sunni triệt phá Shia. Riêng phe ông đạo Sadr thuộc phái Shia do Iran tài trợ và quân viện cũng đă lảo đảo ngất ngư. Iran dồn nỗ lực nuôi sống Hamas ở Gaza. Bây giờ th́ Hamas đă hụt hơi. Đă nhiều thế kỷ, Hồi giáo Ả Rập Trung Đông không thể nào đoàn kết dù cho một mục tiêu duy nhất là tiêu diệt Do Thái và văn minh Thiên Chúa giáo Tây phưong. Dù cho chỉ có một thánh địa tối thiêng liêng toàn cầu là Mecca ở Ả Rập Sê Út nhưng tông phái Sunni giữ độc quyền lănh đạo. Cả 2 tông phái Shia và Sunni cùng một mục tiêu “thiêng liêng” là tống cổ Do Thái, kể cả Thiên Chúa giáo ra khỏi đất thánh Jerusalem, nhưng Sunni Palestine không chấp nhận một Shia Palestine ở Jerusalem. Nội chiến giữa Shia và Sunni khởi từ cuộc tương tàn đẫm máu năm 1930 cho đến nay đă xảy ra 15 cuộc tàn sát  lẫn nhau. Đầu thập niên 1970, phe Hồi giáo Bảo Căn Sunni ở Algeria tàn sát “ngoại đạo” trong đó đa phần là thiểu số Shia, đến đầu thập niên 1990, con số đă lên đến 100.000 dân Algeria bị Hồi giáo Bảo Căn Sunni Algeria tàn sát, không liên quan d́nh dáng đến Do thái và Âu Mỹ.

Tội nghiệp dân Palestine đă bị chính đồng đạo Shia tàn sát trong nửa thế kỷ qua: Khoảng 25.000 dân PalestineSyria bị giết dưới thời nhà độc tài Assad Syria. Hơn 150.000 dân tị nạn Palestine bị giết trên lănh thổ Lebanon do Shia kiểm soát. Trùm Hamas hiện đang lưu vong ở Syria được Shia Syria Iran che chở. Tổng thống SyriaPakistan c̣n là “Thống soái Đức tin” (The commmander of the Faithful). Nhà bác học đầu tiên của Pakistan giải Nobel vật lư Abdus Salam, năm 1977 xin về nước, tướng Zia, Tổng thống với tư cách “thống soái Đức tin”, kế thừa Tiên tri Mohamét đă không cho nhà bác học Nobel này về nước chỉ v́ khác tông phái. Salam dâng cả số tiền được giải Nobel cho Pakistan, tướng Zia từ chối.

Đồng đạo với nhau mà c̣n chém giết và đối xử với nhau như thế th́ làm sao có thể đoàn kết để tiêu diệt Do Thái được, một Do Thái có vơ khí nguyên tử, một Do Thái có vơ khí quang học (optics) một Do Thái có các không đoàn phản lực tàng h́nh như không lực Mỹ. Nhưng Hồi giáo thánh chiến quá khích Jihad vẫn là một vấn đề triền miên không phải riêng Do Thái mà cả Âu-Mỹ (viết theo tài liệu của Irshad manji, The Trouble with Islam, St. martin Press, N.Y. 2004).

Bà cựu Ngoại trưởng Condi Rice trở lại nghề cũ phấn trắng bảng đen, được đánh giá là một Ngoại trưởng Mỹ lỗi lạc nhất kể từ Ngoại trưởng Foster Dulles hơn 50 năm qua. Trong 4 năm bà Rice chưa từng vấp váp chuyên ǵ nhưng giấc mộng Palestine là một nước (State) trở thành mây khói. Cựu TT Bush cũng chỉ mong ước được nh́n thấy Quốc gia Palestine ra đời và bắt sống hay giết được Osama bin Ladin. Lần đâu tiên sau 8 tháng im lặng, bin Laden lại i-uông lên tiếng qua cuốn băng phát thanh dài 22 phút chửi Mỹ và Tây phương, bin Ladin nhắn Obama: “phải gánh chịu di sản của Bush để lại. Nếu rút quân (ở Iraq và Á Phú Hăn) là đă thua trận mà nếu tiếp tục chiến tranh th́ sẽ ch́m đắm vào khó khăn kinh tế”. Thông tấn AFP nhận định rằng: “Không có ǵ để nghi ngờ là bin Ladin c̣n sống và vẫn giữ vai tṛ chỉ đạo Al Qaeda ở cấp chiến lược”. Vẫn một giọng chửi Mỹ quen thuộc bin Laden cáo buộc ông Bush là động lực chính thúc đẩy Do Thái đánh Hamas-Gaza (AFP, 1-14-09).

Ông cũng gớm, bà cũng ghê, HP Bush không đủ sức áp lực Do Thái, họ có ngán ai đâu, “coi trời bằng vung”. Quân đội Do Thái ngang nhiên tấn công trụ sở LHQ ở Gaza, bắn phá như mưa vào ṭa nhà LHQ tiêu hủy hàng ngàn tấn thực phẩm cứu trợ của LHQ và Hồng Thập Tự Quốc Tế. Cũng chẳng làm ǵ nhau. Do Thái vận hung hăng coi Hội đồng Bảo An LHQ như số không. Do Thái đă giết được Tư lệnh Hamas và bắn chết Bộ trưởng Nội vụ Hamas một cách chính xác ngay tại sào huyệt. Có thể Do Thái sẽ oanh kích các trung tâm nguyên tử của Iran. Do Iran là Hồi giáo Shia, thế giới Hồi giáo Sunni chỉ đứng ngắm nh́n như ngắm nh́n Hamas-Gaza đang bị tàn phá./.

 Hà Nhân Văn