NỢ CAO NHƯ NÚI, 10,000 TỶ ĐÔ, HOA KỲ THOÁT BẰNG CÁCH NÀO?

CHUYỆN PHIẾM BÁC HỒ NGƯỜI HẸ - HẠ KHA

 

 

HÀ NHÂN VĂN

 

 

UNCLE SAM VÀ TÚI TIỀN CANADA

 

HP Barack Obama đang đứng trước một thử thách cao như núi: Nước Mỹ đă nợ lụt đầu lụt cổ. Năm 2009 với đại kế hoạch phục hồi kinh tế Mỹ, HP Obama lại phải tiếp tục vay thêm. Nợ cũ chưa trả lại thêm nợ mới để kích thích kinh tế tài chính Mỹ. Uncle Sam “một liều ba bảy cũng liều”, phải vay thêm 2000 tỷ đô (2 trillion). Nhắm vào đâu để vay với con số khủng khiếp như thế. Báo The Washington Post số ra ngày 3-1-2009 cho rằng đây là một trắc nghiệm khả năng vay nợ của chính phủ liên bang Mỹ. Đi vay chứ đâu phải cướp giật của ai đâu, vậy lấy đâu ra nguồn tài chính để bảo chứng? Rồi moi tiền ở đâu ra, 2000 tỷ đô, hơn cả tổng sản lượng quốc gia GDP của Trung quốc. Nhật Bản th́ không thể vay được nữa, chỉ c̣n Tân Gia Ba, Đài Loan và Canada vẫn c̣n khấm khá. Cho đến nay chưa mấy ai biết một Canada giàu “ngầm” để ở Mỹ bao nhiêu tỷ đô? Thậm chí người ta nói rằng một Canada giàu có ở Mỹ hơn cả ở trong xứ sở Canada.

Trong cuộc khủng hoảng tài chính The Wall Street, Canada không bị thiên hạ “giật hụi” v́ giới tài chính Canada biết luật chơi. Ngân hàng Canada đứng đầu như Royal Bank là một hệ thống định chế (regulated) vững vàng hơn Mỹ rất nhiều. Vay th́ phải trả. Công nợ từ 8 năm đời Ronald Reagan, HP Bush kế tiếp phải trả. Trả rồi lại vay tiếp. HP Clinton è cổ ra trả một cách thoải mái. HP Bush trẻ lại vay tiếp và Obama vay tiếp. Chẳng phải chỉ một chính phủ liên bang công nợ khủng khiếp mà cả dân Mỹ cũng nợ nần chồng chất. Các quận cũng nợ. Các tiểu bang cũng nợ. Nợ nần là đặc tính của kinh tế Mỹ. Phải thúc đẩy dân vay nợ ngân hàng th́ dân mới có tiền mua sắm. Uncle Sam phải dốc hầu bao cho ngân hàng vay và cứ như thế cả nước Mỹ nợ nần lẫn nhau.

Phu nhân một ông tướng ba sao về hưu than thở rằng ông bà chưa trả hết nợ mà phen này th́ khánh kiệt, cháy túi v́ chơi chứng khoán (stocks). Không ai khôn hơn dân Mỹ mà cũng chẳng ai dại hơn dân Mỹ trong một xă hội bịp lẫn nhau, “sống chết mặc bay - tiền thầy bỏ túi”. Các thống đốc Dân Chủ kêu gọi liên bang cứu trợ một ức hay 1000 tỷ trong đó 350 tỷ xây dựng lại cơ sở hạ tầng, 250 tỷ dành cho Medicaid, bảo hiểm thất nghiệp, food stamps, 250 tỷ cho giáo dục và nhiều tỷ cắt thuế cho giới trung lưu. Ít nhất 41 tiểu bang và thủ đô Washington DC thâm thủng ngân sách lên đến 42 tỷ! Toàn những tỷ là tỷ. Hiệp hội thống đốc Cộng Ḥa dè dặt hơn, cho rằng Dân Chủ quá phóng túng, đi quá xa. Nhưng Dân Chủ là thế, có truyền thống về một chính phủ lớn (big government), chi tiêu nhiều.

HP Obama mở đầu vào tháng 1-2009 này sẽ tăng số nợ lên đến 2 ức tức 2000 tỷ, số nợ Mỹ lên đến 53% nền kinh tế Mỹ hay là 10.7 ức tức 10,000 tỷ 700 triệu. Chịu sao thấu nh́n từ bên ngoài và các con số nhưng không sao. Trung Cộng dẫn đầu mua công khố phiếu của bộ ngân khố Mỹ (US Treasury Securities), lên đến 652.9 tỷ USD; rồi đến Nhật Bản 585.5 tỷ; Anh quốc 360.2 tỷ USD; các đảo quốc Caribbean: 219.5 tỷ USD; các nhà xuất cảng dầu hỏa 187.7 tỷ USD. Trung Cộng “đốt” một lèo từ 1500 đến 1700 tỷ USD chơi “stocks”, tiền thật thành tiền ảo, im thin thít “gái ngồi phải cọc”. Nhật Bản, Đài Loan, Canada thoát nạn cháy túi.

Dù vậy, Trung Cộng vẫn tiếp tục cuộc chơi, tiếp tục giữ và mua công khố phiếu của bộ ngân khố Mỹ. Lúc nào cũng an toàn. Ít khi thấy Canada công bố con số mà nước này mua công khố Mỹ hay cho Mỹ nợ. Đơn giản các ngân hàng Canada quản trị khá chặt chẽ, nhất là hoạt động trên nước Mỹ. Trung Cộng có thể buông thị trường tài chính và công khố phiếu Mỹ không? Chắc chắn không. Hiệp ước tự do mậu dịch Mỹ - Canada - Mexico, hàng trăm tỷ USD của Trung Cộng đổ vào Canada rồi từ đây theo ḍng chảy 3 hướng xuôi nam: Seattle, Chicago, New York đổ vào Mỹ. Những nghiệp chủ lớn của Trung Cộng trở thành dân Canada th́ qua Mỹ họ hưởng qui chế song tịch, làm ăn ở Mỹ như người Canada - Mỹ, đồng thời vẫn phải chịu sự chế định của các định chế tài chính mậu dịch Canada. Hiệp nước AFTA mà Dân Chủ và ông Barack Obama chủ trương băi bỏ, hô hào trong mùa bầu cử, chắc rằng AFTA vẫn tồn tại v́ nó c̣n mang yếu tố Tàu trong một Canada mà Toronto đă trở thành một New York thứ 2 của đế quốc tài chính toàn cầu.

Phố Tường The Wall Street lảo đảo suy thoái, khánh kiệt th́ Toronto đă và đang vươn lên. Toronto c̣n được gọi là một Hồng Kông ở Tây bán cầu. Uncle Sam càng công nợ bao nhiêu th́ Hoa Kỳ càng phải cột chân chặt vào Canada, Nhật Bản, Trung quốc, trong đó Đài Loan là một yếu tố Tàu khá quan trọng trong thị trường tài chính Mỹ và Canada. Lẽ tự nhiên trong t́nh thế suy quỵ của nước Mỹ, Canada phải mở rộng hầu bao cho Mỹ vay nhưng lại thế này: không phải tiền ở Canada đổ vào Mỹ mà tiền đô của Canada ở ngay trên nước Mỹ. Thiên hạ thấy Mỹ đă nợ trên 10,000 tỷ lại vay thêm 2,000 tỷ nữa năm 2009 th́ hoang mang lo lắng. Nhưng Uncle Sam vẫn c̣n khả năng đi vay, thiên hạ c̣n tin và c̣n cần Uncle Sam, tiếp tục cho vay. Đó là dấu hiệu Hoa Kỳ c̣n giữ vai tṛ siêu đẳng, “super role”, trong thị trường kinh tế tài chính toàn cầu. Cũng do vậy, kinh tế tài chính phải đi đôi với sức mạnh quân sự: đầu năm hai cha con Tổng thống Bush chủ tọa lễ hạ thủy hàng không mẫu hạm G. H. Bush là dấu chỉ rơ nhất.

Nhà giàu th́ phải giữ của. Quân đội Mỹ có mặt trên 50 nước khắp thế giới. Sự hiện diện của quân đội Mỹ ở Nam Hàn từ năm 1952 đến nay là tiền đồn bảo vệ Nhật và Đài Loan. Do vậy Nhật và Đài Loan dốc hầu bao cho Mỹ vay là lẽ cố nhiên. Sau Đệ II thế chiến, Nhật Bản hiểu thân phận một quốc gia hải đảo như Nhật, không phải chỉ ăn 2 trái bom nguyên tử ở Hiroshima và Nagasaki mà Nhật đă thấm đ̣n. Nhật bị vây khốn ở Okinawa và mất các hải đảo ở Nam Thái B́nh Dương. Nhật đủ thấm thía rằng trong một cuộc chiến khác, quốc gia hải đảo này có thể ch́m xuống ḷng Thái B́nh Dương. Từ thập niên 1970, dự trữ ngoại tệ của Nhật đứng hàng đầu trên thế giới rồi đến Đài Loan. Khối ngoại tệ lớn lao đó đâu có phải là kho tiền “chết” để trong ngân khố Nhật. Đài Loan cũng như thế, trước một viễn tượng Trung cộng xâm lăng, tràn ngập hải đảo nên khối dự trữ ngoại tệ của Đài Loan đâu có phải nằm “chết” trong ngân khố Đài Bắc. Mỹ vẫn là nơi an toàn nhất. Đó là điều cho ta thấy, Hoa Kỳ vẫn đủ khả năng vay thêm hàng ngàn tỷ đô.

 

SỨC MẠNH QUÂN SỰ VÀ KINH TẾ MỸ

 

Obama dù là Tả, dù ồn ào thay đổi thế nọ thế kia, nhưng vẫn phải giữ và tăng cường guồng máy quân sự ở thế siêu cường số một toàn cầu. Cho đến hôm nay cho ta thấy Nga Sô c̣n lâu lắm mới bắt kịp Hoa Kỳ về các vũ khí mới như quang học chẳng hạn. Hạm đội Nga rời Biển Đen qua eo biển thuộc hải phận Thổ Nhĩ Kỳ, thành viên cột trụ của NATO ở Nam Âu rồi từ đây vượt Đại Tây Dương đến Nam Mỹ thăm nước Venezuela với một Chavez mặc áo đỏ, đi xe màu đỏ cuồng nhiệt chống Mỹ. Hạm đội Nga Sô cùng hải quân của Chavez thao diễn “dọa” Mỹ ... Tây phương coi đây là tṛ “con nít”. Mạc Tư Khoa đă sai lầm nghiêm trọng khi đi vào vết chân của Nga hoàng Nicolas II, năm 1905 cho hạm đội Nga hoàng rời Hắc Hải rong ruổi qua Ấn Độ Dương vào Biển Đông, ghé cảng Cam Ranh rồi lên Biển Bắc bị hải quân Nhật Bản đánh tan tành ở eo biển Đối Mă.

Sức mạnh ưu thế của Âu - Mỹ vẫn là biển cả. Như vậy là Pháp đă có 2 hàng không mẫu hạm ở Bắc Đại Tây Dương, rong ruổi trên Địa Trung Hải. Hạm đội Anh vẫn là số 2 sau Mỹ. Hăy đến thăm thành phố cảng CharlestonSouth Carolina bên bờ Thái B́nh Dương. Đây là căn cứ chiến lược của Mỹ ở Nam Mỹ trong chiến tranh lạnh, đóng cửa năm 1996 v́ không c̣n nhu cầu đối đầu với Liên Xô. Nhưng từ thời HP Clinton đến nay, Charleston lại phục hồi, là một căn cứ lớn nhất của hải quân Hoa Kỳ về nhân lực. Hải quân sử dụng 22,000 công nhân viên dân sự, có diện tích 340 acres hay là 140 hecta. Phía Bắc thành phố mở thêm một thành phố khác, đặt tên là Noisette, tốn phí 3 tỷ, xây dựng và hoàn hảo trong 20 năm. Viễn tượng tốt đẹp của thành phố này là do hải quân mở hải quân công xưởng đóng tàu chiến. Trung tâm nghiên cứu của Đại học Clemson cũng đă dời về Noisette. Nhờ sự chi tiêu của quân lực Mỹ, khoảng 3.5 tỷ đô một năm, lợi tức của dân Charleston tăng 30% từ năm 2000 đến 2007. Charleston là trung tâm huấn luyện kỹ sư nguyên tử và vũ khí của hải quân Hoa Kỳ. Vật lư quang học dẫn đầu.

Cứ nh́n vào các trung tâm quân sự của Mỹ ở quân cảng Charleston, đă đủ thấy Mỹ không ngừng phát triển guồng máy quân sự toàn cầu để giữ ưu thế siêu cường số một toàn cầu. Với ưu thế ấy bảo vệ và phát triển thị trường của Mỹ trên toàn cầu mà sự đối đầu khủng khiếp nhất vẫn là Trung Cộng. Trung tâm SPAWAR cực kỳ tối tân, là một hệ thống vũ khí và truyền tin chiến lược không gian và hải quân. SPAWAR đang phục vụ cho chiến trường Iraq và A Phú Hăn. Đây cũng là trung tâm nghiên cứu, phát triển và sản xuất các loại xe chống ḿn gọi là Force Protection, 80% công việc do công ty SCRA thầu. Công ty SCRA này c̣n đóng xe chống chiến xa cho các đồng minh Mỹ. Thành phố kỹ nghệ quốc pḥng Charleston tăng dân số từ 603,000 sẽ lên đến 624,000 vào năm 2010. Theo viện nghiên cứu Miken, con số kỹ sư, chuyên viên, thợ lành nghề làm cho kỹ nghệ quốc pḥng tăng lên 52% ở vùng Charleston và 9% trên toàn quốc Mỹ (The Economist, Jan. 3, 2009, “A turn in the South).

 

ÚC - MỸ - CANADA VÀ ĐÔNG NAM Á

 

Phía bên trời Đông th́ thế nào? Không có vấn đề Canada và Úc rút quân khỏi A Phú Hăn. Như tôi đă tŕnh bày hơn một lần ở đây: dù chính phủ Bảo Thủ Harper hay chuyển qua Tả phái Canada th́ nước này quan tâm đến Á châu Thái B́nh Dương hơn là Tây bán cầu. Liên minh vô h́nh của các nước Anglo-Saxons và ảnh hưởng định chế Hồng Mao vẫn là Mỹ - Canada - Úc - Tân Tây Lan - Tân Gia Ba và Ấn Độ. T́nh báo chiến lược Canada chiếm một vai tṛ rất quan trọng ở Bắc Á và ĐNÁ trong chiến tranh VN và chiến tranh lạnh. Bầu trời Canada và vùng biển nước này là bầu trời Bắc Mỹ. Chỉ có các công ty kỹ nghệ quốc pḥng của Anh quốc và Canada mới đủ điều kiện kư khế ước với Ngũ giác đài và an ninh Mỹ.

Cách nay 13 năm, viện nghiên cứu chiến lược quốc gia INSS thuộc trường Đại học quốc pḥng của chính phủ Mỹ ấn hành tác phẩm nghiên cứu do một số học giả tŕnh bày, Hà Nhân Văn lục ra đọc lại, so sánh 15 năm trước bây giờ thế nào, sau khi chúng tôi đọc mấy bài báo viết về căn cứ không-hải quân và TQLC vĩ đại của Mỹ ở đảo Guam (2008) đến quân cảng Hải-Lục-Không quân vĩ đại ở Charleston (2008), tôi vẫn thấy 3 vấn đề lớn chiến lược, an ninh và kinh tế Mỹ và đồng minh của Mỹ vẫn gắn bó chặt chẽ với nhau như xương và da, tim và máu. Hăy lấy bài của Ts. Pearl Imadal -Iboshi làm tiêu biểu, bà Giáo sư này nghiên cứu rất tường tận về 3 tổ chức kinh tế và tự do mậu dịch là NAFTA, AFTA và APEC. AFTA là khối Tự do mậu dịch ĐNÁ (Asean Free Trade). Cả 3 tổ chức lớn lao này đều gắn bó chặt chẽ với nhau trong đó Hoa Kỳ rồi Nhật, Úc Đại Lợi và Canada vẫn ràng buộc xương da với nhau và chi phối toàn bộ. AFTA và APEC là một, không tách rời an ninh toàn cầu. Trung Cộng có thể đối đầu với 3 khối ấy không? Câu trả lời là không. Người Tàu, Cộng hay Quốc gia rất thực tế. Cuộc khủng hoảng kinh tế ở Mỹ, Trung Cộng và toàn cầu kỳ này, trong họa đă có phúc, Trung Cộng phải đổi thay. Hơn 600 tỷ đô của TC để ở Mỹ và c̣n nhiều nữa ở Mỹ, buộc TC vẫn phải neo chặt Mỹ.

Năm 2009 này đặt Trung Cộng hai vấn đề lớn:

1. Có thể tiếp tục chạy đua quân sự không khi tại quốc nội công khố đă khánh kiệt.

2. Có phải đổi thay không? Hiến chương 08, gọi là Linh bát hiến chương là một thách đố Bắc Kinh.

Hôm nay đă lên đến trên 6,500 trí thức, nhà văn, học giả Hoa Lục đă kư tên. Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) phải thay đổi v́ sinh tồn. VNCS phải theo chân Bắc Kinh để sống c̣n. Những sự cố đă và đang diễn ra ở VN qua các hành động cụ thể của chính phủ Nhật, ĐCSVN đang đứng trên bờ vực thẳm. Mới tuần trước Nhân Dân nhật báo Bắc Kinh loan tin chính phủ sẽ tung ra hàng tỷ đô la để kích cầu kinh tế. Tuần sau Nguyễn Tấn Dũng rồi Nguyễn Phú Trọng lại rang rảng: VN sẽ bỏ ra 6 tỷ để kích cầu! Thật là theo voi hít bả mía! Kích cầu là “cái quái” ǵ đây! Đấy là ngôn ngữ quen thuộc của đầy tớ. VN và cả TC đang trên bờ vực thẳm. Chính v́ vậy Hoa Kỳ phải chuẩn bị các “cây gậy” kiểu cây gậy Guam và Charleston hầu chuẩn bị ứng phó khi Bắc Kinh chơi cú liều như rút hết công khố phiếu ra khỏi Mỹ và dấn sâu vào thế giới Islam với Iran.

 

OAN NGHIỆT CỦA “BÁC HỒ”

 

Đầu tháng 12-2008 vừa qua, Bác Hồ lại bị động mồ, vực lên: cũng là cái nghiệp của bác c̣n quá nặng nên năm nay kỷ niệm 40 năm bác nhắm mắt ĺa trần mà đă nhắm mắt được đâu! Cái xác khô của bác vẫn nằm ch́nh ́nh ở sà lim Ba Đ́nh. Theo luân lư và truyền thống dân tộc Việt, nguyện vọng cuối cùng của đời người khi về thế giới bên kia, ai ai cũng ước mong được mồ yên mă đẹp.

Trong lục nghiệp của nhà Phật th́ tồn nghiệp là đáng kể nhất của kiếp người. Đại cương bác Hồ có 3 người con mà đảng ta biết rơ, sáng tỏ như ban ngày: có một người con gái với bà Nguyễn Thị Minh Khai (hiện ở Sàig̣n, bác Hồ đă có chắt ngoại), người thứ hai là Nông Đức Mạnh, bác Hồ ăn nằm với cô Nông Thị Ngát, cần vụ hộ lư, sinh ra Mạnh; người con trai thứ ba là Nguyễn Tất Trung, với người vợ không cưới là cô sơn nữ Nông Thị Xuân, cháu họ cô Ngát. Số bác oan nghiệt lắm, có con mà thành cô hồn tuyệt tự. Nào đă êm đâu, một tác giả Đài Loan, Gs. Hồ Tuấn Hùng mới tung ra cuốn sách bán khá chạy, quyết đoán Hồ Chí Minh là người Hẹ tức Hakka hay khách gia. Tác giả cũng là người khách gia. Số bác gần 37 năm dưới hầm đá lạnh cực độ mà vẫn chưa được giải thoát. Nay các báo ở hải ngoại lại hồ hởi làm bác sống lại qua cuốn sách của Gs. Hùng “HCM sinh b́nh khảo” (Khảo cứu về cuộc đời HCM). Sách do nhà xuất bản Bạch Tượng văn hóa phát hành ngày 1-11-2008 (xem TĐTB số ra ngày 6-12-08).
Hà Nhân Văn lên phố Tàu kiếm mua nhưng chủ tiệm sách cũng chưa được biết. Lại phải gọi qua Cao Hùng nhờ người bạn vong niên mua dùm gửi qua ngay. Cụ Phù Giới Tài cũng là người Hẹ, Việt gốc Hoa, ở Mỹ về đây dự lễ Giáng Sinh, ăn Tết Tây, cụ nói: “Tôi đă đọc qua rồi anh à! Chuyện “phong thần diễn nghĩa”, đọc cho vui”!

 

BÁC HỒ NGƯỜI HẠ KHA?

 

Tôi đồng ư với Tiến sĩ gốc Hạ Kha Phù Giới Tài, sinh trưởng ở Chợ Lớn: Đây là chuyện phong thần diễn nghĩa, chuyện khỉ đột Cà Mâu đẻ ra người hay chuyện con ma vú dài ở khám Sàig̣n. Trước hết xin nói thêm về dân tộc Hạ Kha mà tôi đă tŕnh bày ở các số trước. Người Hạ Kha là một trong mấy tộc thông minh và sớm văn minh nhất trong các tộc thuộc đại tộc Bách Việt. Vua Đinh Tiên Hoàng đặt tên nước là Đại Cồ Việt th́ chữ Đại là biểu thị chủng tộc Đại Việt ở Trung Châu sông Dương Tử tức Trường Giang, kéo dài từ Vân Nam (Thái Việt) đến Quảng Tây tức Tây Việt (có tộc Choang tức Zhuang), Quảng Đông tức Việt Đông, Phúc Kiến tức Dương Việt, Chiết Giang tức Mân Việt (Min và Minan tức Mân Nam).

Nói chung Hoklo là Mân Việt. Đứng đầu đại tộc Bách Việt là Sở Việt, văn minh tiền tiến. Lạc Việt ở đan sen với Sở Việt. Vua Hùng Cư Sở Việt nói: “Ta với Hoa Hạ (Trung Hoa) không cùng thụy hiệu”. Lạc Việt tập trung ở Lĩnh Nam và VN ngày nay cho đến Việt Thường (từ Nghệ Tĩnh đến B́nh Định). Hồ Chí Minh có phải là người khách gia tức Hakka không? Có thể v́ họ Hồ (như Hồ Quư Ly có nguồn gốc Mân Việt (Hẹ - Triều Châu), di cư qua VN khoảng thế kỷ thứ 10. Nhưng quyết đoán rằng HCM tức Lư Thụy đă chết v́ bệnh lao năm 1932 ở Hồng Kông và HCM chủ tịch VNDCCH là HCM quê ở Mân Liệt, Đông La là hoàn toàn giả tưởng. Từ năm 1925 cho đến khi qua đời năm 1969 chỉ có một người VN gốc Nghệ An với tên Lư Thụy “người trăm tên” và tên cuối cùng là HCM (1943). Tŕnh bày tiếp vào số sau. Cuốn sách kể trên không phải là nghi án mà chỉ là loại giả tưởng phi lịch sử.


HÀ NHÂN VĂN